Chương 60: Trong lòng mỗi người đều có một khoảng lặng, bạn biết, bạn lại không hiểu

Editor: Xám

Phải làm thế nào mới có thể đuổi kịp bước chân của thời gian?

Một chậu cây xanh không thể phân biệt được tên trong nhà nở ra một đóa hoa nhỏ không bắt mắt.

Đường Bá Hổ vẫn luôn cao ngạo đã nhìn trúng một nàng mèo cái ở lầu dưới, thường xuyên nịnh nọt chạy tới đó quyến rũ.

Tiệm trà sữa ở góc đường vẫn thường xuyên đến đã đổi biển hiệu mới, nhân viên phục vụ đổi thành hai anh chàng tuấn tú đẹp trai.

Thằng bé nhà thím hàng xóm được nghỉ học, thường xuyên bị mẹ đuổi đánh vì chơi game.

Quý ngài thời gian bảo thủ cũng không dừng bước, lặng lẽ thay đổi tất cả.

Chỉ chớp mắt, đã qua bốn tháng rồi.

Hàn Đan đẩy cửa sổ ra, lá cây ngô đồng hai bên đường phố rơi tản mát đầy đất, có một loại mỹ cảm hiu quạnh. Điều có mỹ cảm hơn chính là, có đôi tình nhân ôm hôn nhau ở dưới cây ngô đồng, tư thế rất mất hồn.

Nhìn người khác làm chuyện như vậy có chút không ổn, cô đang định rụt đầu nhưng lại cảm thấy có gì đó không đúng, nhìn qua chăm chú, lập tức thần kinh nổ tung huyết áp tăng vọt, giận dữ hét: "Hàn Song! Nhóc con em còn không cút về cho chị!"

Tình nhân nhỏ dưới lầu nhanh chóng tách ra, nữ chính ngẩng đầu oán trách: "Chị, chị thật là không hiểu phong tình." Nói xong vẫy vẫy tay với người đàn ông da ngăm đen bên cạnh: “Em về nhà trước nha, liên lạc bằng điện thoại."

"Ừ." Đã bị bắt gặp, đối phương dứt khoát phóng khoáng vẫy vẫy tay với Hàn Đan ở trên lầu. 

Dưới ánh mặt trời, vẻ mặt cong môi cười kia lại có mấy phần giống với người đó.

Hàn Đan ngơ ngẩn, cười xua đi bóng hình.

Cậu chàng lái mô tô đi mất.

Trước đây Hàn Song tai tiếng không ngừng nhưng từ đầu đến cuối vẫn không để tâm, lần này lại thật sự nghiêm túc yêu đương, dáng vẻ oanh oanh liệt liệt hừng hực khí thế. Đáng tiếc cậu chàng lái mô tô kia lại là một người làm âm nhạc, hoàn toàn không phù hợp với điều kiện hoạch định là công việc chắc chắn thu nhập ổn định, bị Lão Phật Gia hết sức phản đối. Có điều hai người vẫn chàng chàng thiếp thiếp như hình với bóng. Ngoài mặt Hàn Đan theo mẹ phản em, sau lưng lại che giấu cho hai người, nói hết lời hay trước mặt Lão Phật Gia.

"Không phải em nói ra ngoài mua đồ uống ư, tại sao lại dính vào nhau rồi?" Cô liếc mắt xem thường cô bé đang xông tới.

"Gần đây mẹ chúng ta canh phòng nghiêm ngặt, mấy ngày không gặp được rồi." Hàn Song bực tức: “Chị còn tới bỏ đá xuống giếng."

"Mẹ ra ngoài tản bộ loanh quanh, lúc này cũng nên về rồi, hai đứa ở dưới lầu khanh khanh ta ta bị bắt gặp thì xong đời. Chị đang cứu em ở trong cảnh dầu sôi lửa bỏng đấy."

"Được rồi......" Cô bé ủ rũ ngồi trở lại trước máy vi tính, mắt trở nên sáng rực: “Lợi nhuận tháng này cao hơn tháng trước 3% đấy."

"Ừ. Có một chiếc váy lên trang web đề cử rồi, đơn đặt hàng tăng vọt, buổi chiều phải gửi hết hàng đi." Hàn Đan vừa gặm táo vừa nhìn shop online.

Shop online của hai chị em buôn bán không tệ, tháng trước Hàn Đan dứt khoát bỏ việc chuyên tâm kinh doanh, thu nhập cao hơn tiền lương không ít. Trong nhà chất đống không ít hàng, dứt khoát thuê một cái nhà kho, còn tuyển vài sinh viên kiêm chức làm giúp việc. Cả ngày nhập hàng, chụp hình, bận rộn, cũng vô cùng dư dật.

Hàn Song gửi tới một địa chỉ website, hỏi: "Đây là kiểu game online mới, hình ảnh rất đẹp, có muốn thử một chút không?"

"Không có hứng thú." Hàn Đan nhấp chuột, điều khiển Liên Cơ hoạt động trong  《 Lục giới 》.

Cô vẫn cố chấp với trò chơi này. Từ sau khi Kỷ Vân Dực bặt vô âm tín, ngày nào cô cũng đều online. Có lúc luyện cấp, có lúc quyết đấu, có lúc chỉ là giục ngựa chậm rãi đi giữa núi sông. Tựa như ngắm cảnh, trong ánh mắt hoàn toàn trống trải.

Hàn Song đã thử hỏi thăm dò, cô lại không nói gì hết. Cô một mực từ chối tất cả đối tượng xem mắt, ngay cả mặt mũi cũng không gặp, Lão Phật Gia giận muốn chết, nhưng cũng không có cách nào bắt ép cô. Hàn Kỳ Trung đã nói chuyện với cô một lần, hai người nói những gì thì giữ kín không nói ra, nhưng sau đó không còn lựa chọn đối tượng kết hôn ở xung quanh cho cô nữa. Tính khí Hàn Đan giống như nước, bình thường uyển chuyển nhẹ nhàng, nhưng có sự cố chấp xuyên đá vỡ bờ không để người khác biết. Người đàn ông tên Kỷ Vân Dực đó, cuối cùng đã trở thành một vết thương thương gân động cốt.

Góc phải bên dưới màn hình có người gửi tới lời mời tổ đội, Hàn Đan mở ra, là Mẫu Đơn Vọng Nguyệt.

Nguyễn Hi Nhan và Hàn Đan cũng coi là “không đánh nhau thì không quen biết", bản tính cô nàng không xấu, chỉ là khăng khăng một mực yêu Thẩm Luật, cho nên mới mất đi lý trí. Hai người thường xuyên tổ đội xuống phó bản, tiếp xúc với nhau một thời gian, lại trở nên thân thiết.

[ Đội ngũ ] Mẫu Đơn Vọng Nguyệt: Nhìn thấy phân đội trận doanh chưa, chúng ta đều thuộc đội Long.

[ Đội ngũ ] Liên Cơ: Suýt chút nữa tôi quên mất chuyện này rồi.

[ Đội ngũ ] Mẫu Đơn Vọng Nguyệt: Mau đi mua thuốc đi, nhất định hôm nay là một trận ác chiến.

[ Đội ngũ ] Liên Cơ: Tình huống gì thế?!

Cô kinh ngạc cũng không kỳ lạ.

Cái gọi là Long Hổ đấu là thi đấu khuyến khích PK trong phạm vi toàn server, từng người chơi đều sẽ được hệ thống phân ngẫu nhiên vào hai trận doanh "Long", “Hổ", tiến vào bí cảnh chém giết, trận doanh đầu tiên diệt sạch đối phương sẽ giành thắng lợi. Bởi vì từng người trong trận doanh thắng lợi có thưởng, chiến công càng cao phần thưởng càng phong phú, cho nên độ tham dự rất cao, rất nhiều cao thủ trong đó. Nhưng bây giờ  Liên Cơ đã không còn là tiểu Hoa yêu cái gì cũng tệ hồi trước. Cô đã mãn cấp, dựa vào một đống tiền của Hà Xử Phong Lưu để lại cho cô, cộng thêm huấn luyện quyết đấu liên tục và hệ kỹ năng khống chế rộng lớn khiến người ta giận sôi của Hoa yêu, tên tuổi Liên Cơ thường xuyên xuất hiện ở hàng đầu bảng PK. Kỹ thuật của Nguyễn Hi Nhan cũng không tệ, Liên Cơ và Mẫu Đơn Vọng Nguyệt đã tiến vào top 5 "Bản hoạt động bình chọn người chơi nữ có thao tác tốt nhất server"  .

Sự trịnh trọng của đối phương trước mắt khiến cô hơi trở nên căng thẳng, mở danh sách dự thi ra không khỏi ngơ ngẩn.

Liên Cơ và Mẫu Đơn Vọng Nguyệt cùng được hệ thống phân đến trận doanh Long, mà trong trận doanh Hổ có vài người của Cửu Quỷ, người đứng hàng đầu còn là Mộng Yểm.

[ Đội ngũ ] Liên Cơ: Sao bọn họ cũng tới tham chiến?

[ Đội ngũ ] Mẫu Đơn Vọng Nguyệt: Ai biết nhã hứng đến từ đâu. Mấy người trong Cửu Quỷ đều không phải kẻ dễ bắt nạt, lại cộng thêm người đó, haizz...

Hàn Đan biết người cô nói là Mộng Yểm.

Hôm ấy Mẫu Đơn Vọng Nguyệt vạch trần tất cả mọi việc, cô mới đối chiếu thân phận của bọn họ. Mẫu Đơn Vọng Nguyệt là Nguyễn Hi Nhan, chắc chắn Mộng Yểm chính là Thẩm Luật. Thế nhưng anh không nói trắng ra, cô cũng chỉ im lặng không nhắc tới, làm bạn trong game cũng khách sáo lễ phép hơn mấy phần. Thời gian online của anh rất ít, mãi đến tháng trước mới nhiều lên một chút. Nghe Nguyễn Hi Nhan nói, anh chính thức thoát thân khỏi công ty gia tộc của nhà họ Thẩm, đã thành lập một phòng làm việc ở thành phố Z không xa, làm thiết kế nội thất. Đó chính là chuyên ngành ở đại học của anh, công việc nhịp nhàng tự chủ, rất thoải mái. Mà cô Nguyễn lại thẳng thắn hơn, cầm lấy một chiếc túi xách chạy đến thành phố Z trong đêm. Mới đầu Thẩm Luật tìm mọi cách định đuổi cô về, sau này thấy cô đã thay đổi tính khí đại tiểu thư, kiên định làm việc, quan hệ của hai người dịu đi rất nhiều. Tin rằng chỉ cần đợi một thời gian, nhất định sẽ tu thành chính quả. 

Chuẩn bị đủ loại dược phẩm cần thiết trong chiến đấu, cô bèn vội vàng chạy đến chỗ NPC truyền tống của Long Hổ đấu để tập hợp. Tình hình chiến sự còn chưa bắt đầu, từ lâu bên ngoài phó bản đã vô cùng náo nhiệt. Mọi người đều chen chúc chờ đợi xung quanh NPC truyền tống, vây kín đường phố đến mức nước không ngấm qua được.

Kênh Mật ngữ lóe lên.

[ Mật ngữ ] Mộng Yểm: Nghe Võng Tư nói gần đây kỹ thuật PK của em tiến bộ thần tốc.

[ Mật ngữ ] Liên Cơ: Là bọn họ nhường tôi.

[ Mật ngữ ] Mộng Yểm: Lần này tình cờ phân đến trận doanh khác nhau, mong rằng nữ hiệp thủ hạ lưu tình.

[ Mật ngữ ] Liên Cơ: Ha ha, lát nữa đánh nhau, anh cũng đừng nhường tôi. 

[ Mật ngữ ] Mộng Yểm: Dĩ nhiên, tôn trọng đối thủ là lễ nghi tối thiểu.

[ Mật ngữ ] Liên Cơ: Một lát nữa gặp. 

Hàn Đan đang định nói chuyện với Nguyễn Hi Nhan, đột nhiên ánh mắt lại dừng lại. Cô nhanh chóng điều chỉnh góc nhìn xoay đi tìm kiếm khắp nơi, những gì nhìn thấy chỉ có đầu người chen chúc di chuyển rộn ràng trong thành Thiên Hương. 

Là ảo giác sao?  Vừa rồi hình như có một bóng người quen thuộc lướt qua......

Cô cúi mắt cong môi như tự giễu. Lại bắt đầu rồi, mỗi lần nhìn thấy Ma tộc mắt tím tóc trắng bao giờ thần kinh cũng không tự giác mà trở nên mẫn cảm. Vì sao tật xấu này sửa mãi không được chứ?

Ngay vào lúc cô thầm bối rối, cảnh tượng trước mắt đã đổi thành phó bản Long Hổ đấu.

Trận chiến đã bắt đầu.

Toàn thể người chơi được phân đến trận doanh Long tập trung trong nơi đóng quân.

[ Trận doanh ] Võng Tư: Bây giờ bắt đầu, tôi là chỉ huy, có ý kiến thì đứng ra.

Lời anh ta còn chưa dứt đã lập tức khiến người ta phản đối. 

[ Trận doanh ] Hoàng Giả Phong Phạm: Dựa vào đâu, anh cho rằng anh là ai?

Chỉ nghe một tiếng hét thảm, Hoàng Giả Phong Phạm ngã xuống đất không dậy nổi. Võng Tư thu kiếm vào vỏ, động tác nhanh đến mức giống như chưa từng ra tay.

[ Trận doanh ] Võng Tư: Còn ai có ý kiến?

Anh ta tiếp tục hỏi, thoạt nhìn vô cùng dân chủ.

Mọi người đều lặng ngắt như tờ.     

Hàn Đan mỉm cười lắc đầu, cách làm việc của Huyết Sắc Thịnh Yến đúng thật là rất tàn ác bạo lực. Nhưng trong Long Hổ đấu một khi nhân vật tử vong, ngoài kỹ năng hồi sinh của Thầy thuốc và Âm Dương sư, không thể dùng cách hồi sinh khác. Cho nên chỉ có nhanh chóng thành lập một hệ thống lãnh đạo mới có thể hoàn thành bố trí tác chiến đoàn đội, bằng không từng người ra trận sẽ chỉ thành chia rẽ, bị quân địch diệt sạch. Võng Tư dùng cách cưỡng chế đã hoàn thành tập trung quyền lợi một cách đơn giản lại hiệu quả cao, nói rõ cho từng người nên nghe ai.

[ Trận doanh ] Võng Tư: Nếu không có, vậy thì mời mọi người chấp hành mệnh lệnh của tôi. Thứ nhất, không được hành động một mình, tập kết thành tiểu đội, tốt nhất là bảo đảm mỗi đội có một người trị liệu. Thứ hai, tôi cần giữ lại một nhóm người ở nơi đóng quân, làm quân tiếp viện đồng thời bảo vệ lá cờ. Ai bằng lòng đứng ra phía trước. 

Ngoài giết thành viên phía địch, bảo vệ nơi đóng quân và lá cờ sẽ tăng thêm công kích và phòng ngự ở trình độ nhất định, cho nên cần giữ lại một nhóm người để canh giữ. Nhưng nếu như đối phương không tập kích nơi đóng quân, thành viên ở lại sẽ không có cơ hội chém giết địch, đương nhiên phần thưởng cũng rất ít. Hơn nữa người ở lại sẽ không vượt quá một phần năm tổng số người, một khi gặp phải tập kích phạm vi lớn, dưới tình huống quân đội không thể quay về cứu viện rất có khả năng sẽ bị diệt sạch, vô cùng nguy hiểm. 

Phân nhóm lần này, ba người trong Cửu Quỷ đã được phân vào trong trận doanh Long, Tiêu Niệm là quan chỉ huy đứng ra đầu tiên. 

Hàn Đan và Nguyễn Hi Nhan bàn bạc một lát, cũng đã đứng ra. Rất nhiều kỹ năng DEBUFF của Hoa yêu cần thời gian khởi động nhất định, bởi vậy so với chiến đấu đột kích, ôm cây đợi thỏ thích hợp hơn một chút. Phối hợp với Triệu Hoán thú của Mẫu Đơn Vọng Nguyệt, uy lực còn lớn hơn. 

Tổ chức hai mươi mấy người đóng giữ, các dũng sĩ còn lại thì sắp bước lên lộ trình xuất chinh. 

[ Trận doanh ] Võng Tư: Bây giờ bắt đầu xếp hàng, Triệu Hoán sư đẩy hết vật cưng lên hàng trước, tất cả nghề nghiệp tank* tiến lên vị trí kế tiếp, nghề nghiệp đánh xa đứng ở phía sau, trị liệu đứng ở trung tâm nhất. Đội hình duy trì chữ hình chữ V ngược tiến lên. Cho dù đối thủ đánh thế nào, trận hình không được rối loạn, dưới mọi tình huống ưu tiên bảo vệ trị liệu. 

*Tank: tướng tank có ưu điểm là lượng máu, chỉ số đỡ đòn rất cao. Chính vì vậy trong những pha giao tranh, tướng tank luôn là người tiên phong.

[ Trận doanh ] Mị Vũ: Bên phía lão đại đã bắt đầu hành động rồi. 

[ Trận doanh ] Võng Tư: Cậu ta thích tập kích bất ngờ, nơi đóng quân phải tăng cường phòng bị. 

[ Trận doanh ] Tiên Niệm: Ừm. 

[ Trận doanh ] Võng Tư: Xuất phát!

Tướng lĩnh tung người lên ngựa, vung kiếm nhổ trại. 

Giữa trận doanh của hai bên có một sơn cốc. Rừng cây rậm rạp, che lấp mặt trời, ở giữa có dòng suối uốn khúc chảy qua. Thành viên phe mình di chuyển dọc theo sơn cốc, trong giây lát đã biến mất khỏi tầm mắt của Hàn Đan. Sau khi những người đóng giữ đứng thành trận hình phòng ngự xong, tinh thần đều rất hăng hái, chăm chú nhìn chằm chằm bản đồ nhỏ ở góc trên bên phải màn hình. Một khi chấm nhỏ màu đỏ đại diện cho quân địch xuất hiện, trận chiến sẽ bắt đầu. 

Tin tức không ngừng chuyển động trong kênh Trận doanh, tăng thêm bầu không khí căng thẳng.  

[ Trận doanh ] Mị Vũ: Phía trước có kẻ địch! Số người rất đông!

[ Trận doanh ] Võng Tư: Tất cả áp sát vào phía dốc núi bên phải, dốc hết sức chống cự. 

[ Trận doanh ] Thiến Nữ U Phần: Hỏa lực cánh trái mạnh thật, thật sự nguy hiểm.

[ Trận doanh ] Mạc Nhiên: Tôi tăng máu mà sắp hộc máu rồi, mọi người cố trụ......

[ Trận doanh ] Hiên Viên Đại Đế: Mấy tên Quỷ này thật là phiền phức, không bắt được cũng không giết chết được, bên chúng tôi lại chết mất mấy người rồi......

[ Trận doanh ] Mị Vũ: Giao cho tôi. 

Mọi người cho rằng cô có tuyệt chiêu chế ngự địch, nhưng phát hiện trên kênh Thế giới đã xuất hiện đối thoại như sau:

[ Thế giới ] Mị Vũ: Khôi Si Lượng Huất, tiền các cậu nợ tôi bao giờ thì trả?

[ Thế giới ] Khôi Nguyên:...... Chị đại, cô nhất định phải nhắc đến chuyện đó vào lúc này sao?

[ Thế giới ] Si Ngữ: Nói đến tiền sẽ tổn thương tình cảm......

[ Thế giới ] Mị Vũ: Hoặc là trả tiền, hoặc là nộp mạng, các cậu chọn một loại đi.

[ Thế giới ] Lượng Tình: Đòi tiền không có, đòi mạng dọc đường. A, cô đánh lén nhân lúc tôi gõ chữ......

Bên kia đánh đến mức vô cùng náo nhiệt, nhưng bên này vẫn lặng ngắt như tờ. Chờ đợi như vậy giống như một loại giày vò, khiến người ta cảm thấy lo lắng bội phần. Theo một tiếng hô kinh hãi “Có đánh lén”, bên rìa bản đồ nhỏ đã xuất hiện một số ký hiệu màu đỏ, đang tới gần với tốc độ rất nhanh. Liên Cơ nhanh chóng ngâm xướng, rải sương độc màu xanh lục thẫm ra xung quanh nơi đóng quân. Mà tức thì đã có người xông vào.

[ Trận doanh ] Tiêu Niệm: Từng người cẩn thận, phòng thủ phản kích!

Lúc này, có võ sĩ Thú tộc hung hãn xông tới trước mặt, Liên Cơ nhanh chóng ném lại một sợi dây mây trói chặt anh ta. Mà các Triệu hoán thú của Mẫu Đơn Vọng Nguyệt cũng gầm lên giận dữ nhào đến, đánh thẳng vào Âm dương sư bám theo võ sĩ Thú tộc. Đây là sự ăn ý giữa hai người bọn họ, trong chiến đấu phải giải quyết nghề nghiệp trị liệu trước tiên, như vậy mới có thể dùng cái giá nhỏ nhất đạt được thắng lợi trong thời gian ngắn nhất. 

Đoàn quân đến tập kích nơi đóng quân không nhiều, lực lượng hai bên công thủ ngang nhau, trận chiến rơi vào giằng co. 

Dựa vào sự phối hợp ăn ý với Mẫu Đơn Vọng Nguyệt, Liên Cơ giải quyết được ba tên địch liên tục đang định ra tay với thích khách đưa lưng về phía mình, trước mắt lại hoa lên. Mấy đường ánh sáng mờ lóe lên, đồng đội Pháp sư gần cô nhất đã ngã xuống đất.

Đồng tử vạch đứng màu vàng óng của Phệ Hồn thú tỏa ra sát ý nồng đậm, mà nam tử cưỡi ở phía trên, người mặc áo xanh, lưng đeo đàn cổ, giống như một thư sinh đã trải qua tàn sát ở dọc đường.