Chương 5: Bắc Thành Chiến

_Tại Vũ gia đại tiểu thư viện tử____

Một thiếu nữ sở hữu vẻ đẹp chim sa cá lặn, làm đốn tim bao thiếu công tử của Bắc thành giờ đây đang ngồi thẫn thờ, ánh mắt suy tư ngắm nhìn vầng trăng khuyết.

Sau khi từ rừng Phù Vương trở về, bóng lưng hắc y nam tử cùng ánh mắt sắc lạnh đấy cứ ám ảnh Vũ Ngưng mãi. Thân là đệ nhất thiên tài của Bắc thành đứng đầu trong tứ thành, ánh mắt của nàng sớm cao hơn trời, vậy mà giờ đây lại bị một nam tử đeo mặt nạ bí ẩn làm cho nhớ mãi không quên.

-Ngưng nhi... này, Ngưng nhi! Con sao vậy?

- Dạ! Mẫu thân đến thăm Ngưng nhi có chuyện gì ạ?

- Ngươi nhưng suy nghĩ gì mà thất thần nãy giờ, ta gọi mãi cũng không đáp.

- Thưa mẫu thân, nữ nhi chỉ đang nghĩ về Bắc Thành Chiến sắp diễn ra thôi.

- Nha đầu nhà ngươi chăm chỉ tập luyện nhưng là phải chú ý bản thân sức khỏe đâu, đừng cố quá lại thành quá cố.

- Dạ vâng, nữ nhi sẽ chú ý.

- Được rồi, tí nữa ta sẽ bảo Hạnh nhi mang chút thảo dược để ngươi bồi bổ. Mà bỏ qua chuyện này, hôm nay nhà ta có khách đến nhà, cha ngươi...

Bắc Thành Chiến, hắn mạnh như vậy, chắc sẽ tham gia mà nhỉ?

Thiếu nữ ngồi ngơ ngác xuất thần, khóe môi khẽ cong lên thành một đường cong tuyệt đẹp, ánh mắt lấp lánh nhìn về những vì tinh tú trên cao. Cảnh tượng đẹp như trong mộng.

Lần tới gặp lại ngươi sẽ là cảnh tượng kinh diễm bực nào đây! Ta... thế nhưng có chút không chờ đợi kịp rồi.

Cảm giác chờ mong bỗng xâm chiếm lấy tâm trí, nhẹ nhàng, chậm chạp mà cũng thật... sâu sắc.

_____Rừng Phù Vương_____

- Tiểu tử thối, trả lại đồ lại cho lão tử!

- Các ngươi có vẻ vẫn chưa hiểu rõ tình hình hiện tại của mình nhỉ? (nụ cưới ác ma)

- Vậy để ta nói cho nghe. A! HỰ!

- Ta nguyện làm trâu làm bò cho ngươi a! Làm ơn tha cho ta!

- Bây giờ mới biết hối hận, vừa rồi không phải còn hùng hồn lắm sao. (cười đểu)

- Đại nhân tha mạng, là tiểu nhân có mắt không tròng dám bất kính với đại nhân.

- Được rồi, nói nghe chút ngươi tên gì, lai lịch ra sao?

- Tiểu nhân họ Trương tên Đại Sơn,32 tuổi, là một tiểu tặc ở vòng ngoài rừng Phù Vương.

- (nheo mắt đầy nghi ngờ)32 tuổi? Già vậy mà ngươi mới là Linh Đồ cấp 9 trung kì thôi sao? Ngươi không nói dối ta đấy chứ.

Tôn Thiên Thành thật rất bất ngờ, các sinh linh khác ở thế giới này đều tu luyện chậm vậy sao. Nên nhớ, hắn cũng mới bắt đầu tu luyện 3 năm từ khi đến đây mà thôi. Xem ra, hắn còn đánh giá hơi cao về thế giới này.

Trương Đại Sơn giờ đây bỗng thấy hối hận vô cùng vì đã trêu chọc vị tiểu tổ tông này.

Thiên phú tu luyện của hắn tuy không phải là thiên tài nhưng ở tầng lớp bình dân thì cũng đã được coi là nổi trội rồi nha. Linh Đồ cấp 9 ở các trấn nhỏ cũng đã là đỉnh cấp thực lực rồi. Không ngờ trong mắt tên tiểu tử mới khoảng 14 này ta vậy mà bị khinh bị dã man.

Mặc cho Trương Đại Sơn đang vô cùng ủy khuất, Tôn Thiên Thành vẫn treo lên khuôn mặt gợi đòn của mình.

- Được rồi, mặc dù tu vi chưa đạt yêu cầu nhưng thôi, ta miễn cưỡng thu lưu ngươi vậy.

Mặc dù trong lòng đang thầm chửi rủa Tôn Thiên Thành 18 lần, ngoài mặt Trương Đại Sơn vẫn làm một bộ dáng vui mừng nịnh hót:

- Đa tạ chủ nhân thu lưu, lão Trương ta nguyện ý vì chủ nhân xông pha khói lửa.

- Gọi ta là thiếu gia.

- Dạ vâng, thưa thiếu gia.

- Được rồi, giờ nói một chút vấn đề chính, ngươi biết đường từ đây đến Bắc thành không?

- Hả, Bắc thành? Chẳng lẽ chủ nhân định đến Bắc thành tham gia Bắc Thành Chiến?

- Bắc Thành Chiến, có ý tứ. Nói ta nghe xem nào.